MUÔN TRÙNG
Ư Thơ Hồ Dzễnh - Lê Toàn phổ nhạc
Tustin, CA 06/11/2007
© 2007 LeToan Productions, all rights reserved

T́nh xa xăm, tên người yêu rất đẹp
Người và tôi, xa quá đỗi muôn trùng
Tôi với người, chưa một giấc mơ chung
Đi viễn xứ, nên t́nh không thấu hết

Hoài mộng tin, nghi ngờ trong cơi ḷng
Người duyên xưa, xa cách măi muôn trùng
Đến bao giờ, nằm ngủ giấc mơ chung
Cho thơ sáng, diễn quanh hồn đắm say

Người đẹp ơi, dẫu chưa hề quen biết
Mắt người lo, hay đôi mắt buồn tênh
Tóc tơ dài, dáng bước khẽ thuôn thuôn
Có khóc chăng, những khi trời xanh tươi

Rồi một hôm, nghe người sang chuyến đ̣
Sầu dâng cao như xâu xé trong ḷng
Tôi đă về, đường ngập bóng thu xanh
Yêu em lắm, dẫu người không hay biết

Ḷng quặn đau, mơ về đôi mắt đẹp
T́nh xa xăm, nay quá đỗi muôn trùng
Tôi nhớ người, nhưng người có hay chăng
Đem thơ thắm, thiên t́nh dệt đáy tim

Muôn Trùng
Tác Giả: Hồ Dzếnh

Tình vạn dặm, tên người yêu chắc đẹp,
Người và tôi xa quá đỗi muôn trùng;
Tôi với người chưa một giấc mơ chung,
Đi viễn xứ, nên tình không thấu hết.
Hoài mộng cho tin, nghi ngờ để biết,
Hỡi người duyên, người xa cách muôn trùng;
Đến bao giờ nằm ngủ giấc mơ chung;
Cho thơ sáng diễn quanh hồn thắm thiết?

Hỡi người đẹp chưa bao giờ quen biết,
Mắt người lo hay đôi mắt người buồn?
Tóc tơ dài, hay dáng bước thuôn thuôn,
Người có khóc những khi trời rất đẹp?

Rồi một buổi nghe tin người... bỗng chết!
Rũ hồn sầu trong một thoáng mong manh,
Tôi về đây, đường ngập bóng thu xanh,
Đem thơ thắm, ủ thiên tình bất diệt!

Tôi hỏi hết lòng sầu hay mắt đẹp?
Xưa tuy xa, nay lại quá muôn trùng!
Hỡi người duyên, người thương nhớ tôi không?
Tôi yêu lắm, dẫu tình chưa giãi hết.

Và... tôi khóc những khi trời rất đẹp...