|
|
|
CHA TÔI Nhớ lúc xưa cha tôi làm ăn vất vả Để nuôi mình tôi Muốn thấy tôi mau được lớn khôn Chân mang giầy, cơm no áo ấm Có những đêm cha hay ngồi cạnh bên giường Đắp chăn dùm tôi Muốn nghe tôi đọc hết kinh Trước khi rời, cha hôn tráng tôi Sống với cha yên vui ngày thơ ấu Đời thoáng theo thời gian Bỗng tháng năm kia chợt chóng qua Cha thêm già khi tôi lớn khôn Tôi vẫn biết, me tôi đã yếu dần Cha âu lo, biết me tôi sống không lâu, Không bao lâu Ngày mẹ đi, cha tôi kêu vang thấu trời Cứ nhắc mãi: "Chúa ơi, sao không là con?"... Có những khi cha hay ngồi trên ghế và thiếp theo màn đêm Nhất quyết xa căn phòng vắng kia Cũng chỉ vì me không có đây Đến lúc cha nói tôi rằng "Cha rất mừng thấy con lớn khôn Hãy nhớ con nên tự lắng lo Cha một mình, không sao nhé con!" |